Tô Đông Pha là một nhà thơ lớn vào thời Tống ở Trung Quốc, được mệnh danh
là bát đại Đường Tống. Có thời làm quan ở Thiểm Tây và Hàng Châu.
Ông cũng rất hâm mộ đạo phật và tự xem mình như một phật tử. Ông và thiền sư Phật Ấn là đôi bạn thân. Hai người thường xuyên đàm đạo về Đạo Phật và thơ phú. Sách Thiền tông lục có chép một câu chuyện về tánh Ngã mạn của Tô Đông Pha :
Phật Ấn là một thiền sư rất lỗi lạc. Chùa của Phật Ấn ở bờ tây sông Dương Tử, trong khi nhà của Đông Pha ở bờ phía đông.
Nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua… có cơ hội phát sinh thì mình nhìn đâu cũng thấy “phân bò” hết. Ngược lại, nếu mình biết nuôi dưỡng và phát triển những hạt giống từ, bi, hỷ, xả, những hạt giống thương yêu, cảm thông, tha thứ… thì mình nhìn ai cũng thấy dễ thương, nhìn đâu cũng thấy Tịnh độ, thấy Phật.
Một hôm, Tô Đông Pha đến chùa Kim Sơn chơi với Thiền sư Phật Ấn cả ngày. Hai người đối nhau luận Thiền, Đông Pha hỏi Phật Ấn:
- Ngài thấy tôi thế nào?
Phật Ấn đáp:
- Rất trang nghiêm, giống một ông Phật!